Thư ngỏ gửi Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc.
Chu Tất Tiến
Thưa Ông,
Từ trên mười năm nay, tôi đã được nghe nói về ông rất nhiều, nhất là sau khi được đọc hai cuốn sách của Tiến Sĩ Phật Học Dương Ngọc Dũng phê bình về những cường điệu và cuồng điệu của ông trong việc đả kích Công Giáo (Ky Tô Giáo, đạo Gia Tô, theo văn chương của ông), tôi đã hiểu được đôi phần về con người của ông. Qua những lời giới thiệu nồng nhiệt của tờ “Giao Điểm” (tờ báo đăng các bài ca tụng Cộng Sản và Hồ Chí Minh của Hà Giang) và “Đạo Phật Ngày Nay”, tôi được biết ông là một vị trí thức- nếu hiểu theo nghĩa cạn, trí thức là có bằng cấp chuyên môn cao, ông đã chiếm được một văn bằng cao nhất trong hệ thống giáo dục của Hoa Kỳ, Văn Bằng Tiến Sĩ. Trong "Đạo Phật Ngày Nay", tờ báo đăng một bài dài phỏng vấn ông, có lúc xưng tụng ông là Giáo Sư, có khi lại gọi ông là "Tiến Sĩ về Ngành Vật Lý Hiện Đại (hay Nguyên Tử Học?). Có lẽ vì người phỏng vấn không rõ lắm về sự chuyên môn của ông nên họ lại cẩn thận điền thêm một cái dấu hỏi (?) bên cạnh chữ Nguyên Tử Học. Thực sự, dù Vật Lý Hiện Đại hay Nguyên Tử Học, ông cũng là một vị Tiến Sĩ, người có trình độ hiểu biết, lý luận cao cấp nhất về mọi vấn đề, vì theo tiếng Anh, Tiến Sĩ, viết tắt là Ph.D, viết đầy đủ là "Doctor of Philosophy". Theo tự điển Nguyễn Văn Khôn, "doctor" có nghĩa là Nhà Bác Học, Học giả, Nhà Thông Thái, Tấn Sĩ, Bác Sĩ, và đồng thời cũng là "người sửa dù, viết máy", "đồ để cạo, nạo, chùi máy", và "mồi để câu cá bằng ruồi giả". Dĩ nhiên, trong trường hợp của ông, không ai có thể cho rằng ông là "đồ để cạo, nạo, chùi máy" hoặc là "mồi câu cá giả" cả vì có danh từ "Philosophy" đứng đằng sau, bổ sung cho chữ "doctor" đằng trước. "Philosophy" là Triết học, như vậy, ông là một nhà Bác Học về Triết học, nói ngắn gọn là một nhà Bác Học. Với tư cách trí thức cao sang như thế, người ta tưởng ông sẽ hành động, phát ngôn, hoặc viết sách với một trình độ "trên thông thiên văn, dưới đạt địa lý", vậy mà, rất tiếc, gần đây, khi đọc bài viết của ông qua một e-mail phát tán bởi một người bí danh là "hoa binh" về Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và chính sách của Hoa Kỳ, tôi mới hoàn toàn ngạc nhiên vì nhiều lý lẽ bất thường của ông.
1-Tại sao lại viết những điều thiếu Nghĩa lý như thế? Chúng ta, ông và chúng tôi, đang sống ngụ cư trong một quốc gia Tự Do, nơi tạo cho ông mọi tiện nghi để Tự Do học, Tự Do làm việc, và Tự Do phát biểu. Đúng lý ra, nếu chúng ta không thích cám ơn trong ngày "Thanksgiving" thì nên giữ im lặng. Đàng này, ông lại lên án đất nước đã cho ông ngụ cư một cách tệ hại. Oâng có thể chối bỏ điều ở nhờ này và nói rằng ông không thích ở đây, nhưng xin nhớ cho, những ngày đầu tiên ở nước ngoài, ông phải làm thủ tục gì, bao nhiêu tờ giấy gọi là “Application” (đơn xin) đó. Rồi ông lái xe ngoại quốc, ở nhà xây bằng vật liệu ngoại, lãnh tiền ngoại, mang thẻ thông hành ngoại quốc. Cho dù ông ở Canada, Pháp, hay Mỹ, thủ tục cũng thế thôi, nghĩa là cũng phải điền đơn xin vào ở nhà người. Vợ con ông, nếu ông có vợ, chắc cũng sống dựa vào những tiện nghi nước ngoài, không phải Việt Nam. Con ông có thể mang tên ngoại quốc nữa. Tóm lại, đất nước mà ông đang sống không đối xử với ông một cách phân biệt hay kỳ thị nào, đã tặng cho ông một đời sống đầy đủ những Nhân Quyền căn bản. Vậy mà ông đả kích nước Mỹ một cách kịch liệt, đả kích luôn cả Thế Giới Tự Do qua bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Ông viết: "Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là một tài liệu không rõ ràng, không có tính cách bắt buộc pháp lý, nghĩa là các quốc gia không có bổn phận phải thi hành những điều khoản trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền." Ông chỉ trích: "Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền trên thường được Tây Phương cưỡng dùng làm thước đo vấn đề nhân quyền trên toàn thể thế giới, một chiêu bài thường được xử dụng để đạt những mục đích chính trị kinh tế của Tây Phương chứ không phải vì tự thân nhân quyền, vì lịch sử thế giới cho biết chính những quốc gia Âu Mỹ là những nước vi phạm nhân quyền nhiều nhất." Ông còn chỉ rõ thêm là "nhân quyền chỉ là một chiêu bài hữu danh vô thực của Mỹ, với hậu thuẫn của bom đạn và ưu thế kinh tế, để ép những tiểu nhược quốc nào có thể ép được phải theo quan niệm về nhân quyền, dân chủ, đường lối chính trị, quyền lợi kinh tế của Mỹ, tạo thuận lợi cho Mỹ bành trướng văn hóa và tôn giáo của Mỹ." Sau khi ông đổ tội cho Mỹ vi phạm nhân quyền rồi, bất ngờ ông chêm vào một câu có tính chất khiêu khích về chiến tranh tôn giáo: "Viện trợ Ki-Tô (Christian aid) đã đổ vào Iraq để mua linh hồn cho Chúa." (Lý luận này xin dành cho phần sau: chia rẽ tôn giáo) Với trình độ Bác Sĩ về Triết Lý, ông đã đưa thêm một nhận định gay gắt: "Những người dựa hơi Mỹ lại không biết rằng chính cái bộ mặt nhân quyền của Mỹ lại là một bộ mặt lem luốc mà cả thế giới đã biết. Đó là cái nhục của những kẻ làm tay sai cho một ông chủ, hay dựa hơi một ông chủ mà mình không biết rõ, mà không biết đến bản chất và thực chất của chính ông chủ mình." Đoạn, ông chứng minh: "Hoa Kỳ có một thành tích khủng khiếp về nhân quyền. Ngoài chuyện hàng ngày áp bức chính dân của mình, Hoa Kỳ vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền ở các nơi như Vieques (Porto Rico) bằng hải quân Hoa Kỳ, và ở quanh thế giới trong những xí nghiệp bóc lột nhân công tàn tệ (sweatshops) cho những xí nghiệp Hoa Kỳ, và điều có lẽ đáng lo ngại nhất là, giết hại hơn 1 triệu dân Iraq trong chiêu bài trừng phạt." Để kết luận, ông viết: "Với thành tích vi phạm nhân quyền như vậy, tôi nghĩ rằng Mỹ không đủ tư cách nói về nhân quyền và quốc hội Mỹ không đủ tư cách hay quyền hạn để ra một đạo luật nhân quyền cho bất cứ quốc gia nào khác". Đọc xong những dòng chữ này và nhiều đoạn đả kích khác, tôi bàng hoàng tự hỏi: Ông là ai? Ông mang quốc tịch gì? Ông đang sống ở đâu? Ông làm nghề gì để kiếm sống? Nếu cứ căn cứ theo lý luận của ông, tôi tưởng tượng ông đang ở một nơi nào trong rừng, làm nhà bằng lá cây, ông leo cây hái trái, xuống sông mò tôm. Mấy đứa con ông ở trần truồng, nhẩy múa cạnh đống lửa, miệng la :"Yi! Yi!". Vợ chồng ông thỉnh thoảng ngồi bắt rận cho nhau. Bởi vì, theo tôi, nếu ông chê Mỹ đang "hàng ngày áp bức chính dân của mình", ông ghét Mỹ đã "giết hại hơn 1 triệu người Iraq để trừng phạt", ông bực mình vì Mỹ áp bức khắp nơi, và vì ông giầu tư cách, chịu không nổi cái bộ mặt nhân quyền giả nhân giả nghĩa kia, nên phải kéo nhau vào rừng ở, cho khuất mắt. Ông phải làm như Bá Di, Thúc Tề ngày xưa, không thèm ăn đồ bẩn, không thèm uống đồ dơ, thà chết đói trong rừng. Nhưng, than ôi! Ông vẫn đi xe láng, ở nhà đẹp, xử dụng Tự Do, Nhân quyền từ cái bản Tuyên ngôn Nhân Quyền "dỏm" kia để chửi bới người chủ nhà của mình. Cũng y như hồi Đấu Tố, mấy người đấu tố xỉa xói người bị đấu tố: "Cha tiên sư mày! Mày thấy tao mồ côi, mày đem về, mày vỗ béo cho tao, để được mang tiếng là nhân nghĩa! Cái đồ địa chủ độc ác!" Hành động đó đúng là Bất Nghĩa. Ông đang là một con người Bất nghĩa như thế đó! Ông vừa nhận ơn người ta, vừa chửi người ta. Như trên đã viết, ông cho rằng "Đó là cái nhục của những kẻ làm tay sai cho một ông chủ", vậy, thưa ông, ông có thấy nhục không khi ông đã biết là nhục mà còn cứ ở nhà người ta, lãnh đôla của người ta? Luận điệu chống Mỹ của ông làm tôi liên tưởng đến ông là một người da đen, đang đêm bị bắt cóc, tống lên tầu, chở sang Mỹ làm nô lệ vào những năm giữa thế kỷ 19, chứ không phải một người sang Mỹ theo diện tị nạn, bảo lãnh, du học, hay di dân. Hơn nữa, xin hỏi ông, viết như thế, ông đứng vào lập trường chính trị nào vậy? Hiện nay, chế độ Cộng Sản Việt Nam vẫn phản đối rằng Mỹ can thiệp thô bạo vào vấn đề nhân quyền của Việt Nam. Tôi thấy lý luận của ông có điểm thuận lợi cho chế độ đó lắm lắm.
2- Tại sao ông lại viết những điều thiếu lòng Nhân như thế? Không một người nào có học qua lịch sử thế giới đều biết rằng các cuộc chiến tranh tôn giáo thì đẫm máu kinh hoàng nhất, vì dầu cho không có nhiều súng đạn, nhưng lại cứ dây dưa qua nhiều thế kỷ, đây đây đó đó, không biết nơi nào an toàn. Các cuộc thánh chiến của người Hồi giáo nhằm thanh lọc Aâu châu, chống Kytô Giáo, Công giáo tổ chức thánh chiến chống người Hồi để đòi thánh địa, La mã tiêu diệt Công giáo thời sơ khai, Ấn Giáo và Hồi Giáo giết qua giết lại, Shiai và Sunni ở Iraq, Phật Giáo và Hồi Giáo ở Thái lan, Phật Giáo giết hại Công giáo ở Việt nam thời đầu triều Nguyễn đều đổ máu khủng khiếp... Riêng ở Việt Nam, sau cách mạng 63, đã có những năm hai bên Công giáo và Phật giáo dàn trận đánh nhau sứt đầu, mẻ tai. Những người chứng kiến vẫn còn nhớ có những kẻ khích Đông, chọc Tây, chạy tới chạy lui. "Kìa, chúng nó phá Viện Hóa Đạo rồi! Kéo nhau lên bảo vệ ngay!" hoặc "Chúng nó đang đốt Đền Chúa Cứu Thế! Bà con ơi! Vác gậy gộc đi mau!" Những kẻ có lưỡi rắn đó tượng trưng của Aùc Quỷ, Ác Ma xúi người ta chém giết nhau, để thấy máu chẩy, đầu rơi thì cười thích thú. Vì sợ các cuộc chiến tranh tôn giáo tái diễn, các lãnh tụ tôn giáo đang tìm cách xích lại gần nhau, hóa giải những dị biệt. Vậy mà, bây giờ, ông cũng đang làm cái công việc bất nhân ấy, xúi bẩy người ta giết nhau, đánh phá nhau, tạo rối loạn, phá bình yên bằng những bài báo, sách, tiểu luận công kích Công Giáo, đề cao Phật Giáo. Hãy đọc sách của "Giao Điểm". Trong 37 cuốn sách và tiểu luận, có 26 cuốn sách và tiểu luận của ông đả kích và bôi lọ Công Giáo mà ông gọi một cách khinh miệt là Gia Tô hay CaTô, theo cách xướng âm của trăm năm trước đây. Trong số 18 bài viết của "Đạo Phật Ngày Nay", ông chiếm 7 bài. Những đề tài chia rẽ và mạ lỵ tôn giáo một cách kinh dị, chỉ có những con người Bất Nhân mới có thể viết được trong thế kỷ 21 này: Giêsu là ai? Bí Quyết Chống Satăng, John Paull II & Teresa: từ huyền thoại đến thực chất, Vài cảm nghĩ về vụ giáo hoàng xưng thú 7 núi tội lỗi, Phật và Giêsu... Bên cạnh những câu bôi lọ Công Giáo như "những sự thực về Giáo Hội Công giáo ô nhục, đẫm máu trong lịch sử loài người", ông chỉ trích Giáo Hoàng John Paull II như là một thứ ma quỷ còn ác hơn cả Adoft Hitler. Nhưng Bất Nhân nhất là ông đã dàn dựng ra một cuộc phỏng vấn để trả lời một câu hỏi kinh hoàng, máu lửa nhất của "Đạo Phật Ngày nay": "Trong chiều hướng đó, các tổ chức, giáo hội Phật Giáo và người Phật tử phải làm gì để góp phần đánh bật âm mưu nguy hiểm trên của Ky-tô giáo?" Và ông trả lời đầy bất lợi cho Thiên chúa gíao. Nhưng, thưa ông, tại sao lại phải đánh bật chúng ra khỏi xã hội? Người Công giáo hiện thời có chém giết ai đâu? Dù biện luận cách nào chăng nữa, ông đã tự lộ tâm hồn ác độc của mình khi kêu gào các tôn giáo thù hận nhau. Có lẽ chỉ khi nào được nhìn thấy hai tôn giáo giết nhau, máu chẩy đầy đường, ông mới thỏa mãn. Điều mâu thuẫn là trong hầu hết các cuốn sách, các bài tham luận, ông thường tự tôn mình là một Phật tử chân chính. Trong cuộc phỏng vấn thực hiện bởi "Đạo Phật Ngày Nay", ông còn kể lại tiểu sử mình nhập vào đạo như thế nào, nhưng, ông không hề lưu ý rằng tất cả những lý luận gây chiến tôn giáo của ông đã hoàn toàn đi ngược lời Đức Phật dậy. Theo Thượng Tọa Thích Minh Châu, quan điểm của Đức Phật đối với việc cãi cọ và tranh luận rất rõ ràng. Ngài không có tranh luận gì với thế giới. (http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-loidayhoabinh/ducphathoabinh-02.htm). Những điều Ngài dậy về "Dhamma" chỉ có một mục đích là chỉ ra một con đường để chấm dứt mọi cuộc tranh luận. Ngài không bao giờ cho rằng chỉ có "Dhamma" của Ngài là sự thật duy nhất, còn mọi điều khác là giả dối. Ngài chỉ làm cho mọi điều rõ ràng, và mọi người hãy đến để xem và tự phán đoán. Ngài còn dậy rằng để tránh tranh luận và cãi cọ, không nên giữ những quan niệm hoang tưởng và những quan niệm sai lạc để gây nên tranh luận. "Một lần nữa, O Bhikkhus, với lòng tham muốn dục vọng như là cái cớ, với lòng tham muốn dục vọng như là động cơ, vua đánh nhau với vua, khattiyaa đánh nhau với khattiyaa, braahmanas đánh nhau với braahmanas, chủ nhà đánh nhau với chủ nhà, mẹ đánh nhau với con, con đánh nhau với mẹ, cha đánh nhau với anh, anh đánh nhau với chị, chị đánh nhau với anh, bạn bè đánh lẫn nhau. Khi họ đã lao mình vào các cuộc đánh nhau, bằng cãi lộn, bằng tranh luận, họ tấn công nhau bằng tay chân, họ tấn công nhau bằng đá, họ tấn công nhau bằng gậy, họ tấn công nhau bằng gươm. Vì thế họ sẽ chết hoặc chịu đau khổ cũng như chết." Đức Phật dậy rất rõ rằng mục đích của Ngài khi dậy "Dhamma" không phải để tranh luận với các lãnh đạo tôn giáo khác và cạnh tranh với lý thuyết đối nghịch.
"Awake, I have no worry.
Asleep, no fear arises in me.
Days and nights, regret does not disturb me!
I do not see any harm in the whole world.
Hence, I do sleep
With compassion for all living beings".
Xin mạo muội dịch là: Khi tỉnh thức, không có điều lo lắng. Khi ngủ say, không sợ hãi dâng lên. Ngày và đêm, không ân hận buồn phiền. Ta không thấy có điều chi đáng ngại. Và như thế, Ta ngủ ngon mãi mãi. Với Từ Bi cho nhân loại mênh mông.
3-Tại sao ông lại viết những điều Bất Trí như thế? Theo thông tục, một người muốn đạt học vị Tiến Sĩ phải làm một luận án với đầy đủ dẫn chứng. Người ta gọi ông là Tiến Sĩ, chắc ông đã phải qua giai đoạn này. Nhưng sao lý luận của ông có vẻ mơ hồ, ngớ ngẩn, thiếu dẫn chứng, câu trên "chửi cha" câu dưới? Khi nói về đạo Công Giáo ở Việt Nam, ông cho rằng sau khi Pháp đổ vào Việt Nam, “đạo Gia Tô đã làm mưa làm gió” rồi lại mâu thuẫn khi kể rằng phải mất 140 năm sau, các thừa sai mới gọi được 60 ngàn người theo đạo, vì "tuyệt đại đa số thuộc thành phần thấp kém nhất trong xã hội Việt Nam!" Lý luận của ông tới đây là lý luận của học sinh tiểu học: nếu là thành phần thấp kém nhất, thì làm sao làm mưa làm gió được? Chưa kể việc các vua đầu triều Nguyễn đã tìm cách tiêu diệt người Công giáo liên tục trong nhiều năm, thì với con số 60 ngàn người này, bù qua sớt lại, đạo Công Giáo có thể đã biến mất tiêu. Khi ông cho rằng, "từ bao giờ, Gia tô giáo chỉ nẩy nở trong đám dân chúng nghèo khổ và ít học" vì "La Mã chỉ khoái những kẻ thất học. Họ bị thuyết phục quá dễ dàng để đi thiêu sống những kẻ lạc đạo và hôn hít những thánh tích giả mạo", thì tại sao những bậc trí thức đầy mình như ông, đâu cần phải hô hào lo đánh bật chúng? Cứ để những đứa theo Giatô ngu dốt, thất học kia dẩm đạp lên nhau mà chết! Tại sao ông lại phải liên tục viết sách bôi lọ Công giáo? Nếu ông không có lòng Từ Bi của một Phật Tử, thì cứ kệ mẹ họ đi! Sao phải tìm cách tiêu diệt họ để làm gì? Và Tin Lành nữa? Theo một bài viết ở Giao điểm, thì vì người Việt có tinh thần huyết thống và tự trọng và liêm sỉ cao nên không theo đạo Tin Lành. Nói như vậy , có nghĩa là người theo đạo Tin Lành là người không có tự trọng và liêm sỉ. (http://www.giaodiem.com/doithoaiIII/09_tcn_huenhat.htm ).
Vậy, cái lũ dân không tự trọng và liêm sỉ, nghèo khổ và ít học kia thì làm nên trò trống gì mà ông phải tìm cách tiêu diệt? Viết về Giáo Hoàng John Paull II, ông tỏ ra căm thù ghê gớm. Ông chỉ trích Giáo Hoàng bằng cách dẫn chứng bài viết của một tay nào đó: "Đây là một con người đáng khinh bỉ!" và "100 năm sau, ai là người mà thế giới cho là ác nhất trong thế kỷ 20? Chắc các bạn cho rằng đó là Adolf Hitler?... Các sử gia khi đó sẽ đưa ra những bằng chứng bất khả phủ bác là John Paull II là con người ác nhất trong thời đại chúng ta." Ông còn cho rằng tội ác của John Paull II sẽ làm mờ nhạt tội ác của Hitler ! Theo ông, John Paull II "sẽ bị kết tội diệt chủng với toàn thể nhân loại!" Ông cho rằng Giáo Hoàng John Paull II ác nhất thế kỷ 20, vậy thì ông ta đã giết bao nhiêu triệu người? Đã thủ tiêu, tra tấn bao nhiêu người? Số người chết dưới tay John Paull II có nhiều bằng nạn nhân ở Lý bá Sơ không? Có nhiều bằng số người bị đấu tố, thanh trừng ở miền Bắc Việt Nam? Ở Trung Cộng là 30 triệu bị thủ tiêu sau khi Mao trạch Đông thống nhất? Ở Liên Xô thì khoảng 10 triệu người bị giết sau cách mạng 1917? Ở Ba Lan? Hung ga ry? Đông Âu? Và Pôn Pốt, Iêng Sary? Có bắt các cựu sĩ quan đi tập trung cải tạo? Có đẩy ai vượt biên khỏi La Mã không? Hitler gây ra cuộc chiến làm chết 50 triệu người, ôâng nói Giáo Hoàng ác hơn mấy nhân vật kinh khủng này, chắc Giáo Hoàng phải giết cỡ 51 triệu người, nhiều hơn cả Nga và Tầu Cộng gộp lại. Theo một bài viết khác, ông cho rằng Công giáo đã giết chết trên 200 triệu người trẻ già vô tội! (http://www.giaodiem.com/doithoaiIII/09_tcn_huenhat.htm) Thưa ông Tiến Sĩ, nếu chỉ nói cho đã miệng mà không chứng minh được, thì học trò trung học sẽ cười cho. Chúng sẽ cho rằng khi viết xong, rồi đọc lại trước khi gửi đi in, mà vẫn còn luận điệu bừa bãi như thế, thì trí óc ông nhất định có vấn đề, hoặc điên khùng, hoặc chậm phát triển. Khi ông dùng bút để tấn công Hoa Kỳ, ông cho là “cái bộ mặt nhân quyền của Mỹ lại là một bộ mặt lem luốc mà cả thế giới đã biết”. Xin hỏi tài liệu nào, và bao nhiêu người chống Mỹ nói là bộ mặt Mỹ lem luốc mà ông dùng chữ “cả thế giới”? Nếu ông đã học qua cách viết văn của Mỹ, ông phải biết rằng, trong văn chương lý luận, không nên dùng chữ “tất cả - all”, “không bao giơ ø- never” (Never say Never!) Khi ông nói Mỹ chà đạp nhân quyền bằng Hải Quân và các xí nghiệp “sweatshops” của Mỹ bóc lột nhân công tàn tệ, ông có dữ kiện không? Bao nhiêu lính Hải Quân? Bao nhiêu tầu? Bao nhiêu “sweatshops”? Oâng nói Mỹ giết 1 triệu người Iraq để trả thù. Mong ông dẫn chứng bằng tài liệu. Tối thiểu ông cũng phải chứng minh là Mỹ đã giết 990 ngàn người. Còn nói khơi khơi như một đứa con nít lên ba như thế thì có giá trị gì cho cái mảnh bằng Tiến sĩ của ông? Ngoài ra, khi liên tục viết để đả kích Công Giáo qua hàng chục cuốn sách, vài chục bài tham luận dài dòng như thế, chúng tôi thắc mắc là sao một Tiến Sĩ Nguyên Tử Học, một văn bằng rất khó kiếm, Việt Nam có được mấy người như ông mà lại chẳng thấy nhắc nhở đến cái chuyên môn của mình? Thời gian để viết những bài văn và tập sách “chửi đổng” đó không thể ít hơn 10 năm. Như vậy, 10 năm ấy, ông làm việc gì? Lãnh trợ cấp xã hội? Tiền bệnh chăng? Hay là như Tú Xương nói: “Hỏi ra quan ấy ăn lương vợ!” Hoặc cái bằng của ông là “Đậu lạy, quan xin, nọ chú Hàn?” Khi bàn về chuyện tương lai 100 năm sau, ông viết: "các sử gia khi đó sẽ đưa ra những bằng chứng..là John Paull II ác hơn Hitler”. Oâng lại còn thiếu trí thức khi muốn chia rẽ tôn giáo, trong lúc mà đâu đâu cũng có Hội đồng Liên Tôn; Thượng Tọa, Đại Đức cùng dâng hương trong nhà thờ Công Giáo; Đức Cha, Linh Mục, Mục Sư cùng thắp hương trước Chùa. Trong thời đại mà các lãnh đạo tín ngưỡng tôn kính nhau, cùng bắt tay tranh đấu cho Dân Chủ, Nhân quyền ở Việt Nam, thì ông lại cất cao tiếng kêu lẻ loi, chia rẽ cho bằng được, quả là những điều thiếu trí tuệ.
4-Tại sao ông lại viết những điều Bất Tín như thế? “Tín” ở đây có nghĩa là Trung Tín, Tín Cẩn, và Tín Nhiệm. Qua những nhận định ở trên, có ai còn Tín Cẩn và Tín Nhiệm ông không? Thế còn Trung Tín? Ông là người Việt Nam, sang ở Mỹ, mà chống Mỹ tới cùng, thì dĩ nhiên là phần Trung Tín với Mỹ không có rồi. Vậy còn Việt Nam? Oâng sinh trưởng trong miền Nam, ăn cơm quốc gia, đi học, và làm việc (?) trong một chế độ cho ông nhiều tiện nghi, nhưng ông đã phản bội lại chế độ ấy, ông là kẻ thiếu Trung Tín. Trong nhiều bài viết, ông miệt thị cộng đồng Việt là "cộng đồng chống cộng chết bỏ" và ông chú thích bằng chữ tắt "CDCCCB" và ông tặng cho cộng đồng nhiều danh từ, tĩnh từ, trạng từ trong những bài viết nhằm châm biếm vàbôi lọ cộng đồng ấy. Ngoài ra, ông còn xỏ xiên những con người những người can đảm dám đứng lên phản kháng chế độ, những người đòi tự do tôn giáo ở Việt Nam. Thưa ông, nếu ông khinh dễ cộng đồng này, thì tôi xin nói với ông rằng, tôi là một trong những người chống cộng chết bỏ ấy. Tôi xin kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của hơn nửa triệu quân, cán , chính chống cộng chết bỏ, vì họ đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ đất nước. Tôi cũng kính phục vài trăm ngàn người vượt biên, vượt biển để chết giữa biển khơi, trong rừng rú, trong trại giam vì tinh thần chống cộng chết bỏ của họ. Hiện tại những người chống cộng chết bỏ còn đang hoạt động đòi Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam cũng là những anh hùng, anh thư. Họ trung thành, gìn giữ chữ Tín của họ. Thế hệ hậu duệ trẻ trung cũng thế, họ không bao giờ bất trung, bất tín với lý tưởng mình theo đuổi, với căn cước của người Việt Nam công chính. Họ, những người Chống Cộng Chết Bỏ đó, không có nhãn hiệu Tiến Sĩ Nguyên Tử, có thể chỉ là một cựu chiến binh Cộng Sản, một cựu Đảng Viên, một luật sư, trẻ tuổi, một người nghèo, một người viết báo, một Thượng Tọa, một Linh Mục, một Mục Sư, nhưng họ là những tấm gương can đảm, chống cộng chết bỏ. Cá nhân tôi, dù chỉ là một người viết văn tầm thường, nhưng chân thành ngưỡng mộ họ. Nếu tôi có thể hôn lên bàn tay chiến đấu của họ, tôi sẽ rất hãnh diện. Điều tôi muốn nói thêm là, dù cho chống cộng chết bỏ, chúng tôi không có cuồng tín, cực đoan. Bởi vì chúng tôi chỉ chống những Bất Công, Phân Biệt Đối Xử, Đàn Aùp Dã Man, Cướp khống Của Nhân Dân, Dùng Công An để Bịt Mồm Dân Chúng và Tước đoạt Nhân Quyền. Chúng tôi không đòi trả nợ máu, dù chúng tôi có thể làm thế một cách chính đáng. Chúng tôi tranh đấu theo đúng nguyên tắc của con người tự do, theo luật pháp và quy tắc xã hội. Chúng tôi không đòi trả lại quyền lực cho chúng tôi, mà cho những con người cách mạng khác, một cách khoa học. Chúng tôi khẳng định không cuồng tín hay cực đoan. Chúng tôi chỉ chống Cộng chết bỏ vì dân tộc, vì những thiếu nữ 13,15 bị bán và động đĩ, vì các nữ sinh, công nhân đi làm vợ thuê, vì các thiếu nữ nghèo phải trần truồng bán mình cho ngoại quốc, vì thanh niên vất vưởng không tương lai, làm đĩ đực đứng đường (ĐĐĐĐ), vì học trò mất phương hướng, vì Dân Oan, vì nạn Tư Bản Đỏ, vì các lãnh đạo tín ngưỡng bị đàn áp, vì Chùa bị chiếm, vì nhà thờ biến thành trạm giam, vì các em bé sống trên bãi rác, vì lũ quan tham ác hơn Lý Trưởng, Trương Tuần ngày xưa, vì 70 triệu người Việt Nam sống khốn khổ bên cạnh chỉ vài triệu người huy hoàng, mua xe cả triệu đô la, đánh bạc vài triệu, rút ruột công trình, bán đất bán nước, bán rừng, bán sông, dần dần rừng già biến thành sa mạc, đất nước chỉ còn là một dân tộc nói tiếng Tầu, tiếng Mỹ líu lo...
Thưa Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc,
Để kết luận, thưa ông, có năm đức tính làm tăng giá trị một con người khác: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Ông đã viết những điều thiếu lòng Nhân, thiếu Nghĩa, thiếu trí tuệ, không thành tín, còn Lễ ư? Ông có biết kính trọng ai đâu mà nói lễ nghi? Ông mổ xẻ, khai thác Phật và Chúa lung tung. (Phật và Giêsu. Trần chung Ngọc) http://www.buddhismtoday.com/tacgia/ tranchungngoc.htm) Khi ông lợi dụng tên Ngài để bôi lọ, đánh phá các tôn giáo khác, ông đã làm cho hình ảnh cao quý tuyệt vời của Ngài bị hoen ố. Đồng thời, ngay chính giây phút ông tìm cách tiêu diệt tôn giáo khác, ông đã làm mất đi rất nhiều giá trị của chính mình.
Xin hãy nhìn lại mình trong giây phút tìm cho mình một căn cước, một chỗ đứng chính xác. Tôi viết bài này, thực sự không mong ông chuyển ý đâu, vì "giang sơn dễ đổi, bản tính khó lòng", nhưng chỉ mong ông tránh được một chữ “Bất” nữa: Bất Hạnh. Với sự viết mà không lách của ông, năm này qua năm nọ, tôi ước đoán ông không có lúc nào mà “thâm tâm thường an lạc.” Trí huệ của ông chỉ có một mớ, lại phải lo chiến đấu Đông Tây liên tục, lúc nào cũng phải nghĩ ra một câu “chết cây, gẫy cành” mới, một âm mưu mới, hay một sự đuơng đầu mới theo cái vòng luân hồi “chửi người – người chửi lại – chửi lại người – người lại chửi lại” thì làm sao mà an lạc được? Khi không an lạc, thì làm sao mà trí huệ tinh tấn? Trí huệ không tinh tấn, thì ông không “quán” được con đường ông đi. Sẽ có một ngày, sự bất hạnh sẽ đến mà ông không lường trước được. Ngoài ra còn vấn đề sức khỏe của người lớn tuổi như ông, có thể ung thư, stroke, tim mạch sắp thăm viếng. Oâng sắp vào nhà hưu dưỡng do ngoại quốc chăm sóc, tiêu tiểu tại chỗ. Lúc đó, nhìn lại mình thì đã đạt được gì? Bản chất Vô Minh của ông đã tiềm ẩn 5 chữ Bất, lại cộng thêm sự Bất Hạnh nữa, thì khi nhắm mắt lìa đời, dù có ăn cháo lú, nhất định không đầu thai được. Hồn của ông sẽ lẩn quẩn ở trần gian với những “unfinished business”, những công việc chưa hòan tất. Bởi vậy, dù cho ông vẫn liên tục bôi lọ cộng đồng, dù cho một số người nói là ông viết bài cho báo Cộng Sản, có người nói là ông được báo chí Cộng Sản ca tụng, có người nói là ông chia rẽ tôn giáo theo lệnh của Đảng, nhưng với lương tâm của một con người nhìn thấy một con người bất hạnh đang sắp rơi xuống hố, tôi mong ông chấm dứt những hành động cãi cọ thù nghịch kia để tìm thấy THANH TÂM AN LẠC trong quãng đời ngắn ngủi còn lại. Đức Phật dậy: “Một nguyên cớ khác tạo nên cãi cọ và tranh luận là sự phân biệt giữa cái Ta và người khác, hoặc coi chúng như đồng đều, hoặc chiếm vai trên hay vai dưới với chính mình.” Ngài cũng nói:
"Other people do not know that
Here (in this quarrel) we perish.
Those who know this,
Thereby appease their quarrel".
Xin mạo muội dịch là:
Những người khác không hiểu rõ
Trong cãi nhau, họ tự tận diệt
Những ai biết rõ sự việc
Sẽ làm chấm dứt những gay go.
(http://www.budsas.org/uni/u-loidayhoabinh/ducphathoabinh-02.htm )
Chân thành cám ơn ông đã đọc bài này. Kính chúc ông "Thâm Tâm Thường An Lạc."
Chu tất Tiến.
Tài liệu tham khảo:
http://www.buddhismtoday.com/viet/dien/008-tcn-phongvan.htm