Chùm Thơ

Hà Phương

KHÔNG ĐỀ




Mươi cái đầu bé tí

trên thân xác đẫy đà

đi bên lề thế kỉ

bắt cuộc sống vào khuôn

lê trên đường mòn đổ nát

Những tên cầm mác

Những đứa đeo lê

ấp sát đoàn người

đe nẹt !


SỢ


Lũ chúng tôi , những người câm thế kỷ

trước bất công ngự trị khắp nơi

bao nhức nhối…không dám nói một lời…

Sóng dâng cao giữ thuyền đời êm ả

Vài cốc bia biển cả chỉ như sông

Bóng công an thấp thoáng ở cửa hàng

Bọt bia lắng không ai bàn chuyện nữa


Lũ chúng tôi cái gì cũng sợ

sợ mất lương, sợ nhà đá, sợ cả vợ và con

Ngồi với nhau đều rất hùng hồn

thấy oan ức máu dồn lên cổ

khí tiết sĩ phu băt đầu hé lộ

nhưng tinh hoa theo bọt bia rồi…

Và cuộc đời lại theo áng mây trôi !


CÁI ÁC



Cái ác hiện ra bằng xiềng gông, bom đạn

bằng hơi ngạt hay chất độc da cam

Sóng trào dâng phẫn nộ


Làm cho con người khiếp sợ suốt đời

cam chịu dập vùi trong bóng tối

thấy những điều nhức nhối không dám nói ra

Đó cũng là tội ác !


Chết về thể xác, chết về tinh thần

Ai có thể bình tâm trước nỗi đau nhân thế ?

HÀ PHƯƠNG