BÁC NHÌN BÁC TRONG GƯƠNG

Bác Hồ

Cu Tèo mến,

Nhận meo Tèo gần cả tháng rồi mà mãi đến nay bác mới hồi âm cho Tèo được. Tèo khoan vội trách bác vì lợi dụng mua vé có giường nằm trên Tàu Thống Nhất, giở thói thả dê cụ gạ gẫm được cháu gái ngoan, tối ngày chỉ lo ôm ấp bù khú mà quên Cu Tèo. Nghĩ như vậy là oan cho bác đấy: mặc dầu sở trường “ấy” của bác vẫn còn sống mãi trong sự nghiệp bác cho đến hôm nay, nhưng chẳng dấu gì Tèo, ngoài cái tai bị rụng và cái mũi có mùi thum thủm do thuốc ướp dỏm lại bị ăn bớt, con chim bác cũng đã tìu nghỉu lâu rồi, chẳng mần ăn trò trống gì được nữa; có chăng thì bác cũng chỉ phạm điều răn thứ sáu- một trong mười điều răn bên đạo Công Giáo mà bác nghe lóm được từ ông cố đạo Lê Hữu Từ hồi ở Bùi Chu Phát Diệm- trong tư tưởng chút chút mà thôi.

Meo này đến trể là vì bác thấy xấu hổ với Cu Tèo quá. Số là thời gian này nhờ cái laptop, lại trong phòng riêng trên xe lửa, không bị công an chìm hay chủ tiệm đảo qua đảo lại mắt lườm lườm theo dõi như hồi phải vào càphê internet, bác lên mạng và truy cập thoải mái. Đọc tin tức lắm cũng chán; nhất là vụ bauxite nay bị quốc hội nhân dân gù gật “được đồng bào cả nước đồng thuận”, cùng 700 tờ báo chung một tổng biên tập gục mặt không dám hó hé nhìn qua lề trái nhào nặn viên vo bô xít thành bọ xít; vụ dân ta bị Trung Cuốc cấm đánh cá ngoài biển Đông kêu gào khản cổ mới được đảng bảo vê chủ quyền lãnh hải bằng “đề nghị hủy bỏ lệnh cấm đánh cá”, đọc càng nản, buồn ngủ cách chi.

Bác quay sang tìm sách báo tài liệu. Đương nhiên là sách báo tài liệu phía “lề trái” ( “lề phải” thì ai lạ gì,nghìn cuốn như một, chưa đọc đã biết), trong đó có sách sách của miền Nam trước 1975 mà các đồng chí lỡ dại goị là “văn hóa đồi trụy của Mỹ Ngụy”, lại ngu xuẩn cho đốt sạch kiểu Trần Thủy Hoàng đốt sách ngày xưa; để nay đua nhau lùng sục cho được những cuốn còn sót lại đem in nằm chểm chệ trên đầu trên cổ sách... Kách mạng. Bác gặp cái tựa sách “Tôi Nhìn Tôi Trên Vách” hay hay, và tức cảnh sinh tình, bác nảy ra ý nghĩ hay ta thử nhìn ta trong gương. Thế là bác nhìn bác trên mạng, bằng cách vào hết Gu Gồ lại Ya Hu, rồi click “ Bác Hồ, Uncle Ho, Hô Chí Minh, Nguyễn Ái Quốc, Cháu Ngoan,..”..

Tèo ơi là Tèo, ai ngờ bài vở chửi bác đủ dạng: tài liệu, thơ văn, âm nhạc, biếm họa, phim ảnh, phiếm luận, chính luận,hội luận, như thác đổ xuống đầu bác. Ban đầu mới đọc chỉ vài bài có trích dẫn những tài liệu hiện đang nằm trong thư viện Nga, Pháp, Anh... với nét chữ bác rành rành như đơn xin học Trường Thuộc Điạ Pháp, thư viết cho vợ Tăng Tuyết Minh, hay giấy hôn thú với Nguyễn Thị Minh Khai, bác cũng có bị xây xẩm mặt mày. Nhưng nghĩ tới lỡ xỉu lăn quay ra đây để người ta gọi 911 đưa đi cấp cứu, bác sẽ bị lộ chân tướng “Bác Hồ”, và sẽ bị các đồng chí công an nhân dân bây giờ anh nào cũng mặt lợn bụng heo bắt nhốt trở lại lăng Ba Đình, bác vận dụng khí công do ông bố vợ Tăng Khai Hoa dạy cho hồi ở rể bên Quảng Châu,., bác trấn tỉnh lại được.

Thấy nhiều quá, tiếp theo bác chỉ đọc qua cái tựa bài thôi, mà đọc mãi không xuể, càng đọc nó lại càng link sang nhiều thêm cái mới, như cấp số nhân. Mệt, bác tạm thôi “bác nhìn bác trong gương” mạng toàn cầu, nhảy sang chỗ khác. Bác “nhìn”vào Nguyễn Thị Minh Khai, Marie Bière, Tăng Tuyết Minh, Đỗ Thị Lạc, Nông Thị Xuân, lại thấy bác chình ình ở đó với trán u, môi vếu, lỗ mũi ăn trầu. Bác quay đi, click nhìn mấy thằng con Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tất Trung, bác lại thấy bác lù lù bộ mặt lem luốc, tóc tai bù xù

Nhà văn gái Huế “tôi nhìn tôi trên vách” hẵn thấy mình “đã” nên khoái chí viết thành sách khoe thiên hạ. Bác nhìn bác trong gương, sao thấy tá hỏa tam tinh xấu hổ, tìm nơi độn thổ mà sàn tàu cứng ngắt, chỉ tội u đầu.

Nhưng mà Cu Tèo à, hay chẳng qua đó cũng chỉ là quy luật chung: người của quần chúng, mấy ai tránh khỏi miệng thế gian, người thương cũng nhiều mà kẻ ghét cũng lắm; nhất là lại vưà làm lớn vừa làm láo đến như bác Hồ có lúc ngang nhiên bác bác tôi tôi cả với cả Đức Thánh Trần, và nếu ông Liên Xô, bác Đông Âu Cộng Sản đã không bị lôi xềnh xệnh ra vứt ngoài nhị tì không hòm không chiếu, biết đâu bác đã “dẫn năm châu đến đại đồng, lại càng chịu nhiều thị phi hơn. Có điều kẹt là bây giờ bác được khen thi ít mà bị chửi thì nhiều, nhiều vô vàn. Hay là bác thử đi “nhìn” ông Ngô Đình Diệm, ông Nguyễn Văn Thiệu xem thế nào để “biết người biết ta”.

Ông Diệm thì chỉ thấy một vài nơi chê ông là “độc tài, gia đình trị, lê máy chém khắp Miền Nam”; chứ tìm mãi tìm hoài mà không thấy ai đề cập đến chuyện vợ con, chuyện chôm thơ của kẻ khác, hay giả dạng Dân Tiên, à quên, dân thường viết sách tự ca ngợi mình “khiêm tốn dường ấy”. Nhưng những bài này bị hóa giải ngay bởi chính những tay tướng ngụy phản trắc theo ngoại bang làm đảo chánh giết anh em ông Diệm nay ăn năn hối hận viết hồi ký đổ lỗi cho người khác để chạy tội; có tên như ông tướng dòng dõi hoàng tộc còn tự ví việc phản loạn của mình như kẻ “dại dột ăn cứt” (sic); bị hoá giải vì chẳng chứng minh được mảy may một bằng chứng cụ thể, như ngày mô nơi mô người mô bị máy chém của ông Diệm ngoài một kẻ duy nhất là lọan tướng Ba Cụt. Những bài viết về sự tàn ác của ông Diệm cũng bị hóa giải bằng sự việc ông ta tha mạng sống cho chính kẻ đã nổ súng ám sát ông ở Hội Chợ Banmêthuột hồi đầu thập niên (19) 60 là Hà Minh Trí, người của phía bác. Cũng có một số bài đã kích thậm tệ ông Diệm do những tác giả bất lương, những đứa ăn cháo đá bát, phản thầy phản chúa như Đậu Mậu, cởi trần Chun Ngược, nguyện Mần Quàng.

Ai dại gì đi tin một thằng xuất thân lính khố xanh cho Tây, học hành thuộc diện chăn bò chính cống thời trước ở nước ta (chứ bây giờ lắm anh chăn bò có trình độ lắm), đến khi Tây cút, bỏ Tây theo ông Diệm, lại nghe lời Mỹ lời sư hổ mang quay thịt Diệm, được xô lên làm văn hoá cho cả dân Miền Nam; Khi Miền Nam lọt vào CS , đu càng tàu bay Mỹ, sang bên ấy ăn oeo phe riết, trở chứng chê trợ cấp tiền mặt và food stamps ít quá quay ra chửi Mỹ, ca ngợi CS để đưọc về lại Việt Nam đưa đầu cho chúng làm vũ khí tuyên truyền, miễn sao được rượu nồng thịt ngậy quen thói.

Bác ngu chi đi tin đứa hô hào bảo vệ Phật Pháp bằng cách ném đá vào ông Giê Su chỉ răn dạy chúng sinh lòng tha thứ, thương yêu nhau, bị quân dữ đóng đinh treo trên thập tự giá, đứa vu vạ giáo hội của một nửa nhân loại trên trái đất này theo ông Giê Su.

Bác có mất trí mới tin thứ “có đạo” xuất thân từ “nhà Chúa” quay ra báng bổ Chúa; tháng Tư 75 chạy tỵ nạn CS sớm hơn ai hết, nhờ có vốn liếng kiến thức hấp thụ từ “nhà Chúa”, đến Mỹ có điều kiện đi học tiếp, rồi được cho đi dạy học ở trường ĐH Mỹ là nơi quyền con người được quảng bá và thể hiện hơn đâu hết; thế mà khi giáo xứ Thái Hà đòi lại đất đai, công an giả dạng côn đồ nghiện ngập kéo đến nhà thờ đánh đập giáo dân, lăng mạ giáo sĩ, quăng đồ ô uế lên tượng thờ, tên này viết kiến nghi về nước ủng hộ việc chiếm đất của nhà cầm quyền Hà nội .

Bác nằm trong lăng nhưng biết tỏng hết. Cáo già chết thành tinh. Bác là Hồ ly tinh mà Tèo.

Lâu lâu bác phải nhắc lại là bác đang phản tỉnh, như nhạc sĩ Tô Hải đang phản tỉnh viết “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn”, kẻo Tèo lại quên, rồi “ủa sao bác viết lách sao giống giọng điệu Cu Tèo vậy” (Ừ thì bác đang học đòi theo ...”Ngụy” đó!)

Kiếm mãi không thấy ông Ngô Đình Diệm nhiều tật và bị chửi như bác, bác mần mò “gõ” vào Nguyễn Văn Thiệu xem sao . Ông này trước sau cũng chỉ một vợ mà thôi.Bác không tin. Chẳng lẽ bên phiá “Ngụy” ông tông thống nào cũng “trong cả” mà chỉ có mình bác Hồ phe Xã hội chủ nghĩa là” đục” sao . Bác nhắp con chuột hoài. Đây rồi: ông Thiệu cũng có tin cặp bồ với cô ca sĩ Kim Loan ! Ồ, mà không phải vậy, hôm nọ xem Paris By Night, bác thấy cô Kim Loan từ bên Đức sang Mỹ lên tiếng đính chính, nói “đó là chuyện hoàn toàn biạ đặt vì cô chỉ gặp ông Thiệu có một lần duy nhất là khi cô theo phái đoàn văn nghệ đi hát trong dinh Độc Lập”.

Tìm hoài không ai hơn bác về cái mặt tội ác gây ra cho đất nước dân tộc, mặt gian xảo tư cách, mặt lọc lừa tình ái, phụ bạc nhân ngãi, mặt phản quốc, mặt giết hại đối lập lẫn đồng chí. Bác tuyệt vọng. Thôi đàng nào thì minh cũng là sự thật như thế. Đàng nào thì bác cũng đã thấy mặt mày mình lem luốc thảm hại rồi. Thôi nốt thể soi gương thì soi cho suốt mọi nơi mọi chốn.Nghe đâu bên Vietnamexodus có anh chàng HatKa vẽ biếm họa lâu lâu chiếu cố đến bác, bèn vào xem thử anh chàng tô vẽ mặt bác ra sao.

Chết cha, Bác đang đẩy cày cày mấy ông bà địa chủ bị chôn sống lòi đầụ. Lại có cô nào tóc tai nhìn giống giống con cháu giở hơi Dương Thu Hương đang nhìn bác càỵ đầu bà mẹ một thời nuôi chiến sĩ, chứa chấp cán bộ từ nhỏ đến cao nay là địa chủ Nguyễn Thị Năm. Con Hương mang kính đen; hay nó đang nhìn “những thiên đường mù”; hay nó mù thật rồi ?

Bên cạnh lại có cái tựa “... Của Dương Thu Hương”. Đúng là con Hương Honnête rồi. Mở xem ông GS. Xuân Vũ Trần Đình Ngọc viết gì về nó đâỵ.

Bác đọc. Bác đọc. Bác đọc. Càng đọc tai bác càng ù; bác không còn nghe cả tiếng xe lửa. Cả người bác lạnh tóat. Mồ hôi vả đầy người. Áo bác ướt. Quần bác ướt; bác khua đôi dép râu, nghe nhèm nhẹp dưới sàn tàu.

Con cháu giở hơi lại làm khổ bác. Viết “Đỉnh Cao Chói Lọi, Món Ăn Chân Lý” làm gì để chọc giận thiên hạ, buộc ông Xuân Vũ Trần Đình Ngọc tuổi xấp xỉ bát tuần đang nghỉ ngơi, chẳng đặng đừng phải lên tiếng. Tiếng của ông giáo sư qua những hàng chữ như ngàn ngàn mũi kim lao vào toàn thân thể bác. (Khổ quá, lại hiện về trước măt bác hàng hàng lớp lớp thanh niên Miền Bắc như con thiêu thân lao đầu vào trước súng đại bác Mỹ đã nạp sẵn đạn chài chống biển người đang hạ nòng chờ đợi, để nay đảng lại “đổi mới” để bắt đầu lại từ con số không mà chạy đua một hai ba không gì bằng USA!).

Cu Tèo ơi, bác đau lắm. Nhưng đó là sự thật.

Bác nhìn bác trong gương. Bác là như thế đó. Chỉ có kẻ lú lẫn mới không chịu nhìn thấy chân dung bác.Như bác đã thấy bác trên mạng là cái gương khổng lồ, chẳng có gì che dấu được .

Bye Cu Tèo,

TB. : Bác can đảm lắm mới có được meo này cho Tèo. Hay là nhân dịp Father’s Day Tèo thưởng chúc bác cái gì đi. Tèo đừng nhắc gì đến thằng Mạnh, thằng Trung. Cha có nhận con đâu mà đòi con nhận cha.

Nhưng Bác nằm trong lăng trông oai vệ thế mà vẫn bị tụi nó "firewall" Bác, cấm Bác vào các web phản động đó. Bác bèn móc tiền Bác giấu trong quần lót "bôi mỡ" cho mấy thằng canh bác, thế là tụi nó cho Bác muợn một cái lép tốp khác mới lên mạng viết lá thư này cho cu tèo được đấy.