Thanh tra Quận Đống Đa: Một màn kịch vụng, một kép hát tồi
• J.B Nguyễn Hữu Vinh
Sáng 16/6/2009, theo giấy mời của Thanh tra Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội trả lời đơn khiếu nại của Giáo xứ Thái Hà, các linh mục, tu sĩ và giáo dân đã xếp hàng một trật tự ra trước UBND Quận Đống Đa để làm việc với Thanh Tra về đất hồ Ba Giang của Giáo xứ bị chiếm đoạt trái pháp luật.
Trời đổ cơn mưa như khóc thương cho những đau khổ của giáo dân thời gian qua, những dòng người cầm ô, mang áo mưa vẫn nối đuôi nhau hăm hở lên đường.
Sau Thánh lễ sáng và cầu nguyện dưới chân Đức Mẹ Công lý, đoàn người xuất phát từ nhà thờ Thái Hà, một loạt biểu ngữ trên các trang giấy A3 với các khẩu hiệu: “Chúng tôi kiên quyết bảo vệ tài sản của chúng tôi” “Của Thiên Chúa phải trả về Thiên Chúa” “Công lý, sự thật” “Phản đối cướp đất Thái Hà lần 2”… đã dương cao trên tay các giáo dân đi trên đường lên Quận.
Khác với những lần trước, lần này có rất nhiều biểu ngữ lạ, chữ “STOP BO-XIT” trên tay, trên áo mưa, trên mũ của giáo dân đã làm nhiều người đi đường thấy lạ lẫm và tìm hiểu.
Đầu giờ buổi sáng trên đường đông nghịt, người ta vẫn ngoái đầu nhìn dòng người đi và hát Thánh ca trên hè phố.
Đoàn đến trước văn phòng Ủy Ban Nhân dân Quận Đống Đa, đến đây hàng loạt chiến sĩ công an đang hối hả dàn hàng, dân phòng lăm lăm gậy trong tay, mấy chiếc xe chở những hàng rào sắt nhọn lởm chởm đang vội vàng bốc xuống chắn trước cửa Ủy Ban Nhân dân Quận.
Hai cánh cổng vào cơ quan này đóng chặt, bên trong là một đoàn công an. Hàng đoàn giáo dân chen nhau đứng trước cổng mong được vào để gặp các “đầy tớ” của mình đã bị sức mạnh của những chiến sĩ công an trẻ, khỏe chặn lại.
Trớ trêu thay, bên cạnh một bảng đồng ghi rõ: Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân quận Đống Đa” là một đám “Nhân dân” chen chúc nhau đứng dưới trời mưa trước cánh cửa đóng chặt và hàng đoàn công an ngăn chặn. Nhiều người bảo nhau, không biết hai chữ Nhân dân trên cái bảng này có ý nghĩa gì?
Các linh mục, tu sĩ và giáo dân đứng hồi lâu dưới trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, cánh cửa sắt hé mở để một vài “đầy tớ” ra vào rồi đóng lại ngay tắp lự. Dàn quay phim, công an được dịp phô diễn lực lượng và canh giữ bên ngoài, trong sân, trên nhà làm việc.
Dùng dằng mãi, cuối cùng cũng có 3 linh mục, một tu sĩ được vào phía trong để gặp các “cán bộ”. Đến phòng làm việc, không thể yên tâm với đoàn giáo dân đang dầm mưa phía dưới, các linh mục đề nghị để giáo dân vào trú mưa trong hè Ủy ban Nhân dân. Nhưng, những đề nghị đó lập tức bị bác bỏ.
Với đủ các lý luận, viện đủ các lý do không thể bác bỏ rằng: tài sản, đất đai này là của giáo xứ, giáo dân, tu sĩ đều đồng trách nhiệm với nhau, không thể không có giáo dân cùng làm việc và được biết về những vấn đề liên quan đến đất đai của họ. Cuối cùng, đoàn Thanh tra mới đồng ý để 3 đại diện giáo dân vào làm việc cùng.
Tôi đang đứng nhìn đoàn người dưới mưa vẫn cầm những tấm biểu ngữ bằng giấy trong tay, dán lên hàng rào sắt, thì được một nhóm giáo dân cử làm đại diện cho họ vào theo các linh mục trong phòng họp.
Cùng với một giáo dân tên Mạnh, tôi được đi qua chiếc cổng sắt bảo vệ chu đáo bằng lớp lớp công an phía trong, bà Nguyễn Thị Việt và vài giáo dân vào từ trước đang phải đứng lơ ngơ dưới sân cũng được cử đi theo đoàn. Nhưng một công an chặn lại bằng mọi cách ngay tại cầu thang. Sức vóc to lớn là thế, anh chặn ngang đường vì “lệnh trên” không cho lên tầng 2 là nơi làm việc của đoàn. Lại đấu tranh rồi cuối cùng bà Việt cũng vào được phòng làm việc.
Vào phòng làm việc của Quận, hoành tráng với hai dãy bàn kê hình elip và bày biện sang trọng. Các cán bộ của các phòng, ban đã yên vị. Ông Đào Trường Sơn (Một cái tên nghe cứ như phá rừng làm tôi suýt bật cười) làm trưởng đoàn đọc quyết định thành lập Đoàn Thanh tra.
Theo quyết định Đoàn Thanh tra gồm đầy đủ các ban, ngành của Phường, Quận, Thành phố… được giới thiệu khá đầy đủ, từng người một, chỉ thiếu một vị.
Nghe xong quyết định, các thành phần linh mục và giáo dân phản ứng: Việc quyết định nói rằng giải quyết khiếu nại của ông Vũ Khởi Phụng và ông Phụng vắng mặt không có lý do là không đúng, đơn từ đã ghi rõ ràng Linh mục Vũ Khởi Phụng là đại diện cho toàn bộ linh mục, tu sĩ, và giáo dân Thái Hà. Các thành phần ở đây đã là đại diện cho Giáo xứ.
Ông Đào Trường Sơn đã không đồng ý cho giáo dân phát biểu, lại nhận được sự phản đối, ông bảo tôi: “Nếu anh có ý kiến gì, thì viết đơn chuyển đến tôi” tôi phản ứng lại: “Tại sao, trong cuộc họp hôm nay, ngồi đối diện với nhau, mà không được phát biểu lại phải làm đơn, tôi phản đối lối làm việc quan cách không tôn trọng nhân dân, các anh là cán bộ, là đầy tớ của dân, có đầy tớ nào mà trong cuộc họp không cho ông chủ phát biểu không? Nếu không thì chúng tôi vào đây làm gì? Nếu tất cả mọi lời nói đều phải làm đơn, thì bao nhiêu nhà máy giấy cho đủ” Vậy nhưng với các ý kiến của giáo dân, ông vẫn… phớt.
Nội dung buổi làm việc chẳng có gì nhiều, trong suốt từ đầu cuộc họp, có một nhân vật nam, tóc dài bỏ xù, không hề được giới thiệu, nhưng hết ghé tai thì thầm ông trưởng đoàn, lại thì thầm anh chàng viết biên bản, vẻ rất bí mật. Hết ghé tai thì thầm lại chụp ảnh từng người, và ngồi nhìn trừng trừng vào tôi, tôi cũng trừng mắt nhìn lại thì anh ta lảng.
Thật là lạ cho sự xấu hổ của quan chức giờ biến đi đâu hết cả. Hèn chi trong thiên hạ có câu ca “Thanh Cha, thanh mẹ, thanh gì/ Nếu có phòng bì, thì lại thanh kiu”.
Chúng tôi nghĩ mãi mà chưa hiểu, không biết có bạn đọc nào hiểu được sự bất nhất, không minh bạch dù chỉ một tờ biên bản của ông trưởng đoàn thanh tra Quận Đống Đa này có ý nghĩa gì không?
Nếu chỉ mới một tờ biên bản, anh ta đã không thể minh bạch, thì hỏi có ai tin những cuộc thanh tra của ông và những người như ông đảm bảo sự khách quan?
Và một điều nữa, là “quan thanh tra” nhưng ông không theo các quy định cần có khi làm việc, mà anh ta lại làm theo một sự chỉ đạo nào đó khi anh phải chạy ra chạy vào nhiều lần trong buổi họp.
Giáo xứ Thái Hà có thể trông chờ vào công lý ở đây hay không thì họ đã hiểu, vì họ đã có kinh nghiệm của đoàn thanh tra trước đây về khu đất nay đã là vườn hoa. Đoàn Thanh tra đó, chưa một lần đến gặp nhà thờ là chủ thể khiếu nại, nhưng đã có những kết luận mà đọc lên, không chỉ giáo dân mà một người không bình thường cũng đã thấy được trò ma giáo.
Một cuộc họp có nhiều điều không bình thường, một mà kịch vụng, một kép hát tồi. Những kép hát và vở kịch này càng được diễn, thì bộ mặt của chủ gánh hát ngày càng lộ ra trước mắt thiên hạ mà thôi.