Nói Như Vẹm

Hoàng Trung Thanh

“Nói dối lem lẻm, nói dối không biết ngượng miệng, nói dối từ trên xuống dưới, đã là chủ trương đường hướng của đảng, quyết sách của nhà nước độc tài để thống trị đất nước qua từng giai đoạn cách mạng…” Đó là nỗi ám ảnh, day dứt của tác giả “Tìm lại cái tôi đã mất” (Đại tá nhà văn quân đội nhân dân Nguyễn Khải). Xin được mượn tâm tình để lại của ông như một viện dẫn, cũng là lời chứng cho bài viết này!



Xem ra cái “truyền thống” nói như vẹm đã sử dụng từ những thập kỷ 50 của thế kỷ trước vẫn được phát huy và tận dụng tối đa cho đến nay. Lại còn có phần trâng tráo bỉ ổi hơn bao giờ hết với những chiêu lừa bằng cách bịa đặt bóp méo sự thật ! Tuyên truyền áp đặt của báo chí một chiều bưng bít dư luận nhắm tới mục đích mị dân qua các phương tiện truyền thông báo chí như một cứu cách để duy trì thể chế.

Ngay từ nhửng năm 70, Lưu Qúy Kỳ phụ trách truyền thông báo chí nhận chỉ thị từ tuyên giáo trung ương đã có lời trong buổi giao ban, ông khẳng định: “ Phóng viên phải là người lính xung kích bằng ngòi bút xây dựng bảo vệ chế độ, củng cố dược lòng tin của quần chúng vào sự lãnh đạo của đảng, sự sống còn của đất nước là ở ngòi bút của báo chí…” Tiếp lời ông, Trần Lâm, tổng giám đốc đài tiếng nói Việt Nam còn lên tiếng mạnh mẽ hơn: “Các đồng chí nói một lần người ta chưa tin thì phải muôn lần, trăm lần và có phải nói sai sự thật để ngưới ta tin yêu vào đảng thì đó là thằng lợi thành công của báo chí, kể cả có phải nói sai, miễn là tuyên truyền có lợi cho đảng, đó là hoàn thành nhiệm vụ mà sự nghiệp báo chí yêu cầu…”

Người thực hiện bài viết này không đưa ra một nhận định,cùng chẳng cần có một lời bình luận nào, có chăng chỉ thêm vào như một lời chứng. Cái chính yếu là chứng từ của những “người trong cuộc”. Vào những năm 80 khi nhà nước Việt Nam chưa mở cửa thì Việt Phương, thư ký của cố thủ tướng Phạm văn Đồng “đã mở cửa lòng” bằng những vần thơ “Cửa mở”. Ông hổ thẹn về đường lối thông tin áp đặt thống trị đến giáo điều, ngô nghê “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ / Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ…” Từ trong cái đất nước xã hội ảo bởi mạng lưới thông tin đã thành luật định mà ông là một nạn nhân như thể bị lừa gạt, ông than thở qua những vần thơ tiếp… “Đã tưởng đồng chí là tốt cả / Ta phải trả giá đau để tụ học cách nhìn…”

Trong những cái nhất chỉ có ở Việt Nam thì truyền thông báo chí cũng được xếp hạng là cơ quan tuyên truyền thủ đoạn tồi tệ nhất. Vì lẽ đó mà mang tiếng Việt Nam một quốc qia có mức tăng trưởng nhì thế giới, nhất khu vực vẫn phải chịu số phận là một trong những quốc gia nghèo nàn, lạc hậu và tụt hậu.

Một khi báo chí là công cụ tuyên truyền tối tăm thì đảng đã khai sáng nuôi dưỡng biến nó thành sức mạnh, là vũ khí để tấn công bắn phá vào mọi bình diện xã hội từ tôn giáo, văn hóa, kinh tế miễn sao đạt được cái gọi là chủ trương chính sách lớn của đảng và nhà nước thỏa mãn nhu cầu cá nhân “mãi quốc-thí dân”

Với ý thức hệ vô thần, đảng chủ trương dùng báo chí truyền thông tuyên truyền để thay thế niềm tin tôn giáo bằng niềm tin vào lãnh tụ, vào đảng, không chịu nhìn nhận tôn giáo là một động lực tích cực hữu hiệu góp phần canh tân xây dựng đất nước. Đảng hằn học xem tôn giáo là một thế lực thù địch cần phải hủy diệt. Cụm từ tự do tôn giáo đích thực chỉ là ngôn ngữ xa xỉ phẩm nhằm đánh bóng bộ mặt chế độ mà thôi.

…Nhìn lại những vụ việc đã xảy ra thời gian qua bằng thái độ hằn học, nhà nước CSVN đã huy động lực lượng tối đa bằng bạo lực và các phương tiện truyền thông, mở chiến dịch tấn công thẳng tay đàn áp Giáo Hội, vùi dập Giáo Hội với những hành vi thô bạo, đê tiện, mất nhân tính. Đó là những lời vu cáo bày đặt, bớt lời dựng chuyện, đặt hàng ngũ Giáo Phẩm Giáo Hội Việt Nam trong tầm ngắm, đặc biệt GM. Ngô Quang Kiệt, Lm. Vũ Khởi Phụng, Nguyễn Văn Khải, Lê Quang Uy bị báo chí truyền thông lăng mạ bôi nhọ đủ điều. Họ đã cáo buộc với lời lẽ của những bồi bút cam tâm reo rắc hận thù để loại trừ, gạt bỏ Giáo Hội ra bên lề xã hội như: Phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc …không nghĩ đến công lao, máu xương của bao người đã đổ xuống để có ngày hôm nay vv…và vv… Những lời lẽ ngụy tạo biện minh cho cả một chương trình được chỉ đạo của nhà nước qua Ban tuyên giáo đề ra để cô lập, vô hiệu hóa sự hiện hữu của Giáo Hội trên quê hương đất nước là một hiện thực mà không thể một thế lực nào phủ nhận được.

Nhà thơ Nguyễn Duy, đại tá quân đội nhân dân Việt Nam đứng dậy từ hầm địa đạo đất thép Củ Chi trong cuộc chiến tranh năm xưa … hôm nay bước đi trên chặng đường đổi mới! Trước hiện tình là thảm trạng đất nước, từ những góc nhìn là tâm tư trĩu nặng như nỗi đau chẳng lành trong bài thơ “Đất nước nhìn từ xa” là gian dối lừa lọc “Đổi thật hay giả vờ đổi mới / Máu nhiễm trùng có thể thay chăng”. Bất bình lên án kẻ vô lương đã giày xéo lên mồ mả ông cha, quên công đức của tiền nhân, ông viết: “Đất nước đau thương sao lắm kẻ ăn mày / Mẹ liệt sĩ đội mồ con lên đi kiện / Nạng gỗ thương binh khua rỗ mặt đường làng”. Thơ ông điểm gương mặt người bần cùng, với kẻ cho là cao đạo làm nô lệ cho ngòi bút cao rao giáo lý của đảng như thần thánh nhờ đó mà được thăng quan tiến chức hiến thân cho sự nghiệp “Đĩ cấp thấp bán thân nuôi miệng / Đĩ cấp cao bán miệng nuôi thân”. Trĩu nặng ưu phiền tìm về một cõi tâm linh để nương tựa cho lòng thanh thản thì ôi thôi! Nhà thơ đã phải thốt lên: “Tượng phật khóc đức tin lưu lạc / Đánh quả tù mù trấn lột cả thân linh”.

Đến đây hẳn chúng ta chẳng phải thêm bớt một lời mà hãy lắng nghe tự sự của nhạc sỉ Tô Hải, một chiến sĩ làm âm nhạc đã một đời sống trong day dứt, không dám sống thật với mọi người và với cả chính lòng mình. Ông đã thắp lên ngày hôm nay, lúc này một ngọn sáng ấm áp của tin yêu trong “Hồi ký của một thằng hèn”. Không, ông không hèn. Những gì ông đã ký gửi là hạt giống đáng quý, đáng trân trọng! Điều ộng mong muốn hôm nay: “Mong có những nhạc sĩ viết lên bản trường ca ghi nhớ công ơn những người đã vì khúc quanh, hoàn cảnh lịch sử đã phài hy sinh nằm xuống cho đất mẹ ở cả hai phải bên này bên kia. Đó là nghĩa cử hòa hợp hòa giải dân tộc. Đảng hãy mở lòng lắng tai nghe, đó là tiếng gọi để xây dựng một khối đại đoàn kết đích thực như báo đài từng “ báo hại”.

Và chỉ tử “đỉnh cao chói lọi” được vén mở một phần sự thật được tỏ hiện cùng tác giả Dương Thu Hương chúng ta nhận diện được cái trắng đen, sự sáng tối bấy lâu trong mập mờ hoang tưởng. Nhưng “vải the chẳng che được mắt thánh.”

Sự thật ! Chỉ có sự thật mới giải phóng con người qua khỏi nộ lệ, những ràng buộc bận tâm thái quá. Mượn đôi dòng thơ trong bài “Lời mẹ dạy” của Phùng Quán làm hệ kết bài viết này :


“… Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nòi yêu thành ghét

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng không khó bằng nhà báo nhà văn

Suốt đời đi trên đường chân thật

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Giấy bút kia ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá…”


Những mong người cầm bút hôm nay, bằng lương tri trách nhiệm, để xứ sở con dân nước Việt không là những thân phận nàng Kiều khổ đau bĩ cực bởi “Tên xưng suất là thằng bán tơ”. Hãy sống và sống sao cho nên người tử tế là trách nhiệm đói buộc người cầm bút hôm nay.