Em đứng lên thắp sáng ngọn đuốc hồng.

• Lê Hải Lăng


Em đứng lên ngẩng đầu cao vời vợi

Sắc hương trời vàng vỏ gió hoang vu

Đường quê hương mây vần vũ tối mù

Huế Sài Gòn chiêm bao tình Hà Nội

Thế kỷ buồn bước chân đau vạn lối

Em ngập ngừng xa xót đếm tình câm

Tình mẹ tình cha non nước ngàn năm



Em đứng lên giơ bàn tay mười ngón

Đếm tuổi hồng bay muôn nẻo nhân gian

Em là Lê Thị Công Nhân

Vẽ chữ Tự Do lên núi Nghệ

Là bà mẹ đài trang Dương Nguyệt Ánh

Làm sống dậy biển Đông

Là Phạm Thanh Nghiên chắp cánh hạc giữa đồng

Là Lê Thị KimThu viết lời đau thương lên cổ áo

Đường về họ đạo

Súng ống, dùi cui giăng cơn bão tuyến đầu

Chùa chiền ở đâu

Lớp lớp chó săn cầm đầu lâu hăm dọa

Ba mươi bốn năm gông cùm sắt đá


Có Trần Khải Thanh Thủy

Đứng lên hoang đảo nói tiếng Người

Thảm thương thay

Ba triệu cái bản mặt đười ươi

Bảy trăm cái hồ bơi chữ nghĩa

Cắm đầu rúc rả bãi cứt khô

Các Mác Lê Nin đội mồ

Ô hô giải đất hình chữ S


Em đứng lên làm lại trời xanh

Quét rác chủ nghĩa tham tàn bạo lực

Đường em đi lòng quê hương sáng rực

Pháo nổ rộn triệu triệu tấm hồn

Mổi bước chân là viên sỏi lót đường

Bụi đỏ phải bay xa về lại bên kia tuyến lửa

Kẻ bán giang san nhất định phải đầu hàng

Dân tộc nầy bốn nghìn năm văn hiến

Em đứng lên thắp sáng ngọn đuốc hồng.


Lê Hải Lăng